Khi lạc bước hãy lặng thầm suy nghĩ, nhiều việc trên đời đâu đáng phải bận tâm

Cuộc đời của mỗi người đôi khi phải đối mặt với quá nhiều điều không như ý. Những khung cảnh mỹ hảo, những cuộc đời hạnh phúc đối lập với những nỗi thống khổ, đắng cay, và rồi để lại trong ta nỗi niềm xót xa khi phải khoanh tay bất lực…

Nhưng trên tất cả, bạn và tôi, hãy dùng một tâm thái lạc quan tích cực để làm nên một cuộc đời an nhiên mà hoàn mỹ.

Lão Tử từng nói: “Con người sống trên đời chẳng thể vui vẻ quá 3 ngày”.

Con người sống thật chẳng dễ dàng gì: sự phức tạp của xã hội, những trách nhiệm chẳng thể buông bỏ, những quan ải không dứt, sự bất lực chẳng thể vượt qua, ngày hôm nay bận rộn, chẳng kịp suy nghĩ tới ngày mai…

Đây đều là những điều chúng ta phải đối mặt. Những khung cảnh mỹ hảo và những nỗi thống khổ, nỗi xót xa khi phải khoanh tay bất lực… Tuy nhiên, hãy lạc quan để làm nên cuộc đời hoàn mỹ của chúng ta. Đến một độ tuổi nào đó, hãy ngừng truy cầu những thứ hư ảo và giả dối.

Cuộc đời này có bao nhiêu thời gian để hoài phí?

20 năm trưởng thành, 20 năm tráng niên, 20 năm đắng cay nhọc nhằn, 20 năm bạc phơ mái tóc. Cuộc đời có được mấy lần 20 năm mà thích gì làm nấy?

Hãy thực tế một chút, khi ngước nhìn những vì sao trên bầu trời cũng phải nhớ giữ đôi chân mình ở nguyên trên mặt đất.

Dẫu tỏ tường rất nhiều tri thức nhưng chưa hẳn đã có thể sống hạnh phúc trong cuộc đời này. Nếu chỉ nhìn thấy phương hướng nhưng vẫn dậm chân tại chỗ thì nơi xa ấy vẫn mãi xa xăm.

Rất nhiều thứ, khi có được thì chúng ta hạnh phúc tràn trề, nhưng khi mất đi chúng ta lại chẳng thiết sống. Đừng quá để tâm, đừng quá coi nặng, nếu không người bị tổn thương lại là chính mình.

Nếu tìm được niềm vui của riêng mình, xin hãy biến chúng thành sự nghiệp trong cuộc đời, nó sẽ là suối nguồn hạnh phúc của bạn.

Cuộc đời này có bao nhiêu thời gian để hoài phí? (Ảnh: Shutterstock)

Mỗi chúng ta, khi đến bên đời là để học cách bao dung,

Trên cõi đời này thường sẽ có người khiến bạn phiền muộn, khiến bạn đố kỵ, khiến bạn phải cắn răng chịu đựng, không phải vì họ xấu tệ thế nào, mà là vì tâm của bạn chưa đủ bao dung.

Chỉ cần độ lượng, nhoẻn miệng mỉm cười có thể giúp bạn bao dung người và bao dung chính mình.

Quá đầy thì sẽ tràn, trong tình yêu, quan tâm quá giới hạn sẽ thành ngột ngạt

Mỗi người đều cần có không gian của riêng mình, dẫu là về vật chất hay tinh thần.

Nếu dành sự quan tâm, chăm sóc tới mức khiến người kia cảm thấy như bị tước mất quyền tự lập tối thiểu, tất sẽ sinh khó chịu

Và, khi quan tâm quá mức đến người yêu là ta đang yêu theo cách kiểm soát, đó chính là tình yêu ích kỷ, yêu vì mình chứ không vì người.

Yêu là làm tất cả để người yêu được hạnh phúc và an tâm, chứ không phải hạnh phúc khi người ta làm theo mong muốn áp đặt của mình

Lướt đi trên thế giới này, bước ngang qua cuộc đời này đến tận cùng của sinh mệnh, bạn vẫn chỉ có hai bàn tay trắng!

Tiền tài có phải của bạn không? Bạn chẳng thể mang theo! Danh lợi có phải của bạn không? Bạn chẳng thể mang theo! Địa vị có phải của bạn không? Bạn chẳng thể nắm giữ!

Chỉ trong mấy chục năm hữu hạn ngắn ngủi của đời người, hãy nỗ lực hết mình, để tới khi cuối cùng, tự hỏi lòng không thấy hổ thẹn.

Những trải nghiệm ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống, kinh qua biết bao thăng trầm lên xuống, biến cuộc đời trở thành muôn màu sắc mới chẳng hoài công, chẳng uổng phí một kiếp người.

Nghĩ thoáng sẽ chẳng bị mê mờ, coi nhẹ sẽ không phải day dứt, thấu hiểu thì đâu còn chấp trước!

Cả cuộc đời này, không cầu tiền tài đầy nhà, chỉ cầu cuộc sống no đủ, không cầu tình cảm vô số, chỉ mong một tấm chân tình, không cầu được ở ngôi cao, chỉ ước tâm hồn có nơi nương náu!

Lướt đi trên thế giới này, bước ngang qua cuộc đời này đến tận cùng của sinh mệnh, bạn vẫn chỉ có hai bàn tay trắng!

Những gì cần quên thì hãy lãng quên đi, những gì đã qua thì cứ nhẹ nhàng cho qua

Hãy chấp nhận lãng quên để gác lại mọi điều không còn liên quan đến hiện tại. Giống như việc buộc nỗi buồn vào một cơn gió thoảng, thả bay đi những muộn phiền và dai dẳng trong tận sâu ký ức cũ xưa, bạn sẽ thấy lòng nhẹ nhàng, thanh thản hơn.

Hãy chấp nhận lãng quên để nhìn về hiện tại, nâng niu những giá trị còn đang ở ngay bên cạnh mình. Chỉ cần bạn sơ ý, chỉ trong một khoảnh khắc nào đó thôi đôi khi những điều đó cũng trở nên quý báu và không còn bên cạnh bạn nữa.

Hãy chấp nhận lãng quên để hướng đến tương lai, bởi ai đó từng nói cuộc sống này vốn đẹp xinh và luôn hào phóng với những người biết cố gắng. Hãy nỗ lực bằng chính việc yêu thương bản thân mình, tương lai sẽ là những điều mới mẻ hơn chờ đón bạn, cứ tin là như vậy!

Và nên nhớ, sự lãng quên ở đây cũng là một cách để bạn học cách tôn trọng quá khứ, học cách tôn trọng nỗi đau của bản thân, tôn trọng những người đã từng đến và đi trong cuộc sống của bạn

Và, sự thật thì, chấp nhận lãng quên là để giúp bạn buông bỏ những nỗi buồn…

 

 

.