Cha mẹ muốn tương lai con thành công, hãy bồi dưỡng cho con 5 phẩm chất này trong 10 năm đầu đời

Trong một chương trình truyền hình thực tế, có những lời tâm sự của một nữ sinh đại học khiến người nghe đều phải buồn lòng.

Cô bé nói: “Mẹ, khi còn đang ở nhà, luôn có mẹ bên cạnh, lúc đó con cảm thấy cuộc sống này thật dễ dàng, thật hạnh phúc. Cho đến một ngày, con rời nhà để đến học một nơi thật xa, lúc này con mới phát hiện ra rằng, bản thân con, cái gì cũng bỡ ngỡ, cái gì cũng khó khăn”.

Khi cô gái vừa dứt lời, mẹ của cô bé lệ cứ tuôn trào, đau lòng không thôi.

Cũng như trường hợp của mẹ cô bé kia, chúng ta đều muốn đem hết thảy yêu thương dành cho con cái, nhưng mà lại không hề nghĩ rằng, quá yêu thương chiều chuộng ngược lại sẽ trở thành những chướng ngại cho sự trưởng thành của trẻ.

Khi trưởng thành, con đường của con là tự con phải đi, cha mẹ không thể nào đi thay cho con được.Điều duy nhất mà cha mẹ có thể làm, là khi con còn nhỏ, hãy giáo dục bồi dưỡng cho con những thói quen tích cực và những năng lực ưu tú.

Nếu khi trẻ còn nhỏ, đặc biệt là giai đoạn 10 năm đầu đời, bồi dưỡng cho trẻ có được 5 loại phẩm chất này, thì trong tương lai trẻ sẽ dễ dàng trở thành người ưu tú, xuất sắc.

1.Biết kiểm soát cảm xúc

Cách đây không lâu, tại một ga tàu điện phát sinh một sự kiện ầm ĩ khiến mọi người chứng kiến phải dở khóc dở cười. Một nam thanh niên 23 tuổi vô cùng tức giận khi bị cảnh sát ngăn lại để kiểm tra giấy tờ tùy thân, anh ta giận dữ ném đồ và xô đẩy cảnh sát, khi bị cảnh sát chế ngự thì anh ta nằm lăn trên đất và gào khóc.

Thực sự khó mà tưởng tượng được, một người đã trưởng thành 23 tuổi, lại chỉ vì một chút việc nhỏ, mà có thể ở nơi công cộng gào khóc như thể một đứa trẻ to xác. Kỳ thực, điều này có thể quy kết cho khả năng kiểm soát cảm xúc quá kém.

Một người không thể kiểm soát được cảm xúc của mình, thì thật đáng lo ngại.

Kiểm soát được cảm xúc là một biểu hiện quan trọng cho sự phát triển toàn diện của trẻ nhỏ. Trẻ có thể kiểm soát được cảm xúc không có nghĩa là không thể tức giận hay không thể bày tỏ cảm xúc của bản thân. Mà là ngược lại, một đứa trẻ kiểm soát được cảm xúc có thể khổ sở, ưu tư, giận giữ, khóc lóc… bởi vì chỉ có thể trải nghiệm qua những cảm xúc tình cảm thì mới nhận ra được các loại cảm xúc, để từ đó mỗi ngày sẽ học được cách khống chế và bày tỏ cảm xúc của mình.

Nhưng nhất định phải nói cho trẻ hiểu rằng, khi thể hiện cảm xúc của mình thì nhất định phải suy nghĩ chu đáo, không để bản thân mình ấm ức cũng như không thể gây tổn hại đến người khác. Đó mới là một người trưởng thành, hòa nhã và đem đến cho người khác cảm giác thoải mái khi ở gần.

2.Ý chí bền bỉ, quyết tâm kiên cường

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng biết đến cái tên: Nguyễn Ngọc Ký- ông đã vượt lên số phận của mình và trở thành nhà giáo ưu tú, được mệnh danh là “Người thầy đầu tiên của Việt Nam dùng chân để viết”

Năm lên 4 tuổi, cậu bé Nguyễn Ngọc Ký gặp cơn bạo bệnh và bị liệt cả hai tay nhưng vẫn nuôi ước mơ được đi học như chúng bạn cùng trang lứa. Có một câu chuyện vào năm Ký lên 7 tuổi như thế này:

Quá khát khao đi học, một hôm cậu bé Nguyễn Ngọc Ký lân la đến trường, đứng ngoài cửa lớp nghe cô giáo giảng bài và mạnh dạn xin cô cho em vào học. Cô giáo cầm hai cánh tay mềm nhũn, bất động của Ký lắc đầu nói:

“Khó lắm em ạ, em hãy về nhà, đợi lớn lên ít nữa xem sao đã”. Đôi mắt Ký nhòe ướt, em chạy thật nhanh về nhà.

Mấy hôm sau, cô giáo đến nhà Ký thấy cậu ngồi giữa sân hì hụi tập viết bằng…chân. Cô vừa ngạc nhiên vừa xúc động và quyết định nhận Ký vào học.

Ở lớp, Ký được cô xếp cho một chỗ ở góc lớp và trải chiếu cho em ngồi học. Cậu bé cặp cây bút vào ngón chân và tập viết vào trang giấy. Ban đầu cây bút không theo ý muốn của Ký. Nét chữ thì nguệch ngoạc, trang giấy nhàu nát. Bàn chân em mỏi nhừ, có lúc em còn bị “chuột rút”, chân co quắp lại, các bạn phải xoa bóp mãi mới ổn. Khi chân hết đau, Ký lại hì hụi viết tiếp.

Có lần đau tái người, em chán nản quăng bút vào góc lớp. Nhưng khi ấy cô giáo lại dịu dàng an ủi, động viên em hãy kiên nhẫn tập dần từng tí một. Các bạn cũng mỗi người nói một câu, giúp một việc. Ký lại quắp bút vào ngón chân hì hục tập viết. Ngày nắng cũng như ngày mưa, người mệt mỏi, chân đau nhức nhưng Ký không nản lòng.

Nhờ luyện tập kiên trì, Ký đã thành công. Hết lớp Một, Ký đã đuổi kịp các bạn. Chữ viết ngày một đều hơn, đẹp hơn. Có lần Ký được 8 điểm, 9 điểm rồi 10 điểm về môn Tập viết.

Bao năm khổ công, thế rồi Ký thi đại học, trở thành sinh viên trường Đại học Tổng Hợp. Sau đó ông tốt nghiệp và trở thành nhà giáo ưu tú, dành hết tâm huyết cho sự nghiệp giáo dục.

Nhà đạo diễn phim hoạt hình nổi tiếng Nhật Bản là Miyazaki Hayao đã từng nói rằng: “Có nhiều việc, chỉ cần kiên trì, kiên trì, liền có thể làm được”.

Trong câu chuyện ở trên, Nguyễn Ngọc Ký vì kiên trì tới cùng cho nên cuối cùng ông đã đạt được thành công. Sự kiên trì này, kỳ thực chính là năng lực chống lại thất bại, hay còn gọi là “ý chí bền bỉ”.

Một đứa trẻ có ý chí bền bỉ đều có lòng kiên trì và sự quyết tâm bền bỉ, nó sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, sẵn sàng đối mặt với khó khăn, để từ đó có thể tìm ra được đột phá mới và cơ hội để chiến thắng.

Trẻ có ý chí bền bỉ cao, sẽ có được sức sống mạnh mẽ, sẽ là một đứa trẻ vĩnh viễn không bị đánh gục, dù bản thân đang trong nghịch cảnh vẫn không nản chí mà luôn luôn tìm thấy cơ hội và đường đi cho chính mình.

  1. Có khái niệm chính xác về tiền bạc

Trong cuốn sách “Cha giàu cha nghèo”, Robert đã tổng kết ra bốn vấn đề lớn mà một đứa trẻ nếu không có hiểu biết đúng đắn về tiền bạc thì sẽ gặp phải khi lớn lên: Không biết quản lý chi tiêu, không có ý thức sắp xếp, không có ý thức đầu tư, không có ý thức về nguy hiểm.

Giáo dục về tiền bạc cho trẻ chính là dạy cho trẻ hiểu chính xác như thế nào để kiếm được tiền và tiêu tiền.

J.P.Morgan, người sáng lập Tập đoàn tài chính Morgan nước Mỹ, đã có những yêu cầu nghiêm ngặt đối với những đứa con của mình. Ông quy định tiền tiêu vặt của mỗi đứa con đều thông qua làm việc nhà và yêu cầu chúng phải làm hàng ngày thì mới có tiều để tiêu.

Điều này không phải là do Morgan keo kiệt với các con, mà là ông muốn các con hiểu được rằng tiền có được là nhờ vào sức lao động của bản thân, mỗi một đồng xu kiếm được khó khăn như thế nào.

Trẻ nhỏ trước tiên phải học cách quý trọng đồng tiền, thì mới hiểu được cách tiêu tiền đúng đắn, mua sắm những thứ thích hợp, tiêu tiền vào những thứ đáng giá, mà không phải là tiêu phí lung tung, hoang phí.

Nhà tâm lý học trẻ em cho biết, nếu khi còn nhỏ trẻ được giáo dục về quan niệm tiền bạc thì rất có ích lợi. Một đứa trẻ có hiểu biết và quan niệm đúng đắn về vấn đề tiền bạc, thì sau này lớn lên sẽ không bị tiền bạc hấp dẫn mà mất lý trí, cũng có thể kiếm tiền và biết cách quản lý chi tiêu.

Cho nên hãy cho con trẻ hiểu được rằng, trong cuộc sống chỉ có trả giá mới có hồi báo, chỉ có dựa vào cố gắng, lao động và công sức của mình mới thu được tiền, dù kiếm được ít hay nhiều đều phải tôn trọng và quý trọng chúng.

Giáo dục về tiền bạc cho trẻ chính là dạy cho trẻ hiểu chính xác như thế nào để kiếm được tiền và tiêu tiền. ( Nguồn Internet)
  1. Tự tin và kiên định

Một người mẹ có con thi đậu một trường đại học danh tiếng, cô vui mừng tới bật khóc, bởi vì cô ấy đã chờ ngày này lâu lắm rồi.

Con trai của cô ấy hồi đầu đi học, là một người đặc biệt chậm hiểu, luôn bị bạn bè trong lớp cười chê, còn đặt cho biệt danh là “Vua làm bài sai”. Cậu bé chính vì vậy càng ngày càng nhát gan, không tự tin, nói chuyện cũng chỉ nói lí nhí, thậm chí còn không dám bắt chuyện với các bạn trong lớp.

Một hôm giáo viên đã gọi người mẹ đến trường gặp và trao đổi về cậu, giáo viên này đã đề nghị  rằng nên đưa cậu đi kiểm tra trí lực.

Sau buổi nói chuyện, người mẹ về nhà, thấy con trai đứng dựa sát vào tường cúi đầu như đang chờ đợi mẹ trách mắng mà đau lòng thương con ghê gớm. Cô ấy không hề trách mắng con lời nào, mà là xoa đầu con rồi nhẹ nhàng nói với con trai: “Thầy giáo nói với mẹ rằng con học thể dục rất giỏi, nếu học các môn khác cũng được như thế thì càng tốt”. Nghe mẹ nói vậy, cậu bé ngẩng đầu nhìn mẹ với ánh mắt sáng ngời, sau đó cậu cố gắng gật đầu với mẹ như một sự cương quyết.

Từ đó về sau, chỉ cần cậu bé có được một chút tiến bộ, thì mẹ cậu sẽ khẳng định và càng cổ vũ thêm cho con trai của mình. Dần dần cậu bé cũng tìm được sự tự tin, chẳng những cậu chủ động xin phát biểu, mà kết quả học tập cũng dần dần tốt lên.

Ngày nhận được kết quả thi đại học, cậu bé nước mắt rưng rưng nói với mẹ: “Mẹ, cảm ơn mẹ, là nhờ có sự cổ vũ và khẳng định của mẹ, con mới có được sự tự tin, có được kết quả như hôm nay”.

Trong tâm lý học, tự tin ở trẻ nhỏ là khi có những nhận thức khách quan về hành vi, năng lực và giá trị của bản thân, là một phẩm chất tâm lý tích cực, lại là một tính chất trọng yếu cấu thành nên nhân cách. Tự tin có ảnh hưởng đến sự phát triển toàn diện của nhân cách trẻ, là tiêu chí để trẻ không ngừng ý thức về bản thân và phát triển trưởng thành.

Mà sự cổ vũ và khẳng định của cha mẹ cũng là nguồn gốc khởi đầu cho sự tự tin của trẻ, nó giống như một tia sáng mạnh mẽ xuyên qua bóng tối, chiếu sáng cả một đời con trẻ.

Tự tin lại càng giống như một loại năng lượng mạnh mẽ, có thể kích thích cho trẻ bộc phát ra các tiềm năng vô hạn.

Trẻ tự tin, mặt mày thần sắc luôn rạng rỡ, làm việc luôn quyết đoán, đa số có năng lực làm người lãnh đạo, nội tâm luôn mạnh mẽ mà kiên định, tương lai sẽ là người tài năng xuất sắc.

  1. Độc lập

Tôi nhớ hồi còn nhỏ, nhà của tôi có nuôi chim bồ câu. Có lần tôi thấy đôi bồ câu bố mẹ cùng nhau “bắt nạt” bồ câu con, bọn chúng hứng thú thi nhau mổ con chim con, liên tục dùng cánh đánh và xua đuổi chim con ra khỏi tổ. Tôi rất lấy làm lạ, nhưng sau đó được ba tôi cho biết rằng, bồ câu bố mẹ nuôi chim con cho đến lúc lông cánh của chim con mọc đầy đủ, có thể bay, thì lúc này chim bố mẹ sẽ đuổi chim con ra khỏi tổ để tập bay và sẽ không tiếp tục nuôi nó nữa. Chính vì bồ câu bố mẹ hiểu được rằng, chỉ có đuổi bồ câu con ra khỏi tổ thì nó mới có thể bay được, mới có thể kiếm ăn, mới có thể sinh tồn được.

Thì ra đây cũng là một loại yêu thương!

Nuôi dưỡng con trẻ cũng nên như vậy, chỉ có thể “ nhẫn tâm” buông tay, cho trẻ có cơ hội tự mình đi, có như thế trẻ mới có thể chân chính trưởng thành.

Chỉ có đứa trẻ độc lập, mới có thể đi được càng vững càng xa trên con đường đến tương lai của mình. Con trẻ vừa ưu tú vừa độc lập, chính là điều mà mỗi một người làm cha làm mẹ thiết tha hy vọng.

Chỉ có những đứa trẻ độc lập thì tương lai mới có khả năng tự do theo đuổi đam mệ của mình ( Nguồn Internet)

Điều mà các bậc cha mẹ nên làm, chính là ngay từ khi con còn đang nhỏ, hãy giáo dục và hướng dẫn con đúng đắn, chiếu sáng con đường phía trước cho chúng. Hãy bồi dưỡng trẻ thành một người biết tự lập, có tư tưởng độc lập, tự tin và mạnh mẽ.

Hy vọng, mỗi một đứa trẻ trưởng thành là một người có nội tâm khoáng đạt mà kiên định, gặp thuận lợi vẫn tự nhiên, gặp nghịch cảnh vẫn thản nhiên đối mặt, khoan dung rộng lượng với mình với người.

Tâm An T/H